Tiết tử Ra mắt phim, tuyệt đối là chuyện nhàm chán nhất thế giới. Khi cô ngồi ngay ngắn ở vị trí thượng khách trong rạp chiếu phim, nhìn lên cái màn hình lớn biểu tình khô khan, lời thoại gượng gạo, nữ chính không hề có lấy một kĩ xảo diễn xuất nào đáng để nói mà cứ lúc ẩn lúc hiện, cô thực có cái dũng khí muốn đi lên bóp chết cô ta. Thế nhưng cô lại không thể làm thế, bởi vì nữ chính trên màn hình kia, chính là cô! Cô lén đứng lên muốn đi ra ngoài hít thở không khí một chút thì cổ tay lại bị ai đó bắt lấy. "Ngồi xuống!" Thẩm Lâm Kỳ nói mà không mang theo mảy may một chút nào gọi là ra lệnh, lại khiến cái mông cô tựa như nam châm cực mạnh cứ thế mà hút trở về vị trí trên ghế ngồi. Nhưng sự thật lại hoàn toàn tương phản. Từ lúc mười chín tuổi cô xuất đạo, hai mươi tuổi đảm nhận vai chính đầu tiên trong một phim điện ảnh, đến năm hai mươi hai, cô đã nhận được vô số lời mời đóng phim. Cô từng trên màn hình nói qua chuyện yêu đương, cũng đã bị treo lên dây thép; hài kịch đã đóng, bi kịch cũng từng kinh qua. . . Duy nhất chỉ có phòng bán vé, tất cả đều rách nát như nhau. Tuần san ác khẩu nhất "Đại Chủy Bạo báo" đã từng bình luận về cô như thế này: "Cô diễn viên Bạch Mạch Nhiên này, nói là có kỹ năng diễn xuất sẽ không ai tin, nói là có tác phong thần tượng lại cảm thấy có thiếu sót. Phim cô ta đóng, cần nội hàm thiếu nội hàm, cần bán vé không bán được vé. Nói cô ta là "bình hoa" thì quả là đã xem trọng cô ta, quả thực đúng là phòng bán vé có độc" Bản thân cô từng một lần nghĩ rằng, từ lúc xuất đạo đến nay, đây chính là bình luận khách quan nhất về mình. Chỉ tiếc nó mới chỉ kịp tồn tại có một ngày đã bị phong tỏa, biệt tăm biệt tích, ngay cả đám nhà báo cũng được quán triệt thông suốt, đến cuối cùng đều bị đuổi việc. Thôi thì đủ kiểu đủ loại, cũng không phải vì cô vận khí tốt, chẳng qua là vì Cô có hậu thuẫn! Trích 1 đoạn review của của người edit truyện này: " Điều mình ấn tượng ở nữ chính là vô tư, tốt bụng, và có chí tiến thủ (càng về sau càng thấy). Một cô gái dễ thương, đáng yêu, suy nghĩ khá thực tế và bày tỏ suy nghĩ khá bộc trực. Một diễn viên không-yêu-nghề bước chân vào làng giải trí đơn giản chỉ là vì phải kiếm tiền lo cho cuộc sống và chữa bệnh cho em trai. Một cô bạn gái tự biết thân biết phận mình, đủ tỉnh táo và lý trí để ý thức được mình chỉ là bình hoa bên cạnh Thẩm Lâm Kỳ, không đặt quá nhiều ước mơ cao siêu làm nặng đôi vai mình. Điều mình ấn tượng ở nam chính là chung tình và “sạch”. Tình yêu anh dành cho Mạch Nhiên là một thứ tình yêu âm thầm, tuy không nói ra miệng nhưng còn sâu nặng hơn cả một tiếng “yêu”. Anh luôn ở bên cô bảo vệ và che chở cho cô. Tình yêu của anh đủ mạnh để “hô biến” một thứ độc dược phòng bán vé như cô trở nên tâm huyết với nghề, tận tâm với công việc; cũng đủ mạnh để khiến cô từ một người nhu nhược trở thành một cô gái mạnh mẽ, thẳng thắn với bản thân và dám đương đầu với cuộc sống; và còn đủ mạnh hơn nữa để khiến cô nhận ra tình yêu của anh, buộc cô thừa nhận rằng mình cũng yêu anh. Những sóng gió trong tieu thuyet ngon tinh và câu chuyện tình yêu giữa hai người là có, nhưng không hề rối ren và đau đầu, trái lại đều được hài hước hóa, khiến câu chuyện trở nên vô cùng nhẹ nhàng. Đây cùng là lần đầu tiên những rùm beng của hậu trường giới giải trí được phơi bày ra một cách hài hước và vui nhộn đến thế!" Mời các bạn truy cập truyentruyen.net để doc truyen ngôn tình hài hước này.