Nội dung truyện kể về cuộc đời của An Dĩ Mạch. Cô yêu Vân Mộ Hàn ba năm, dùng sáu năm để quên anh. Nhưng rồi cuối cùng cô nhận ra rằng có một người cô yêu hơn cả Vân Mộ Hàn, đó chính là Lục Thiều Trì. Truyện này cũng giống như những truyen ngon tinh khác: Nhân vật nữ chính không có gì đặc biệt, không có gì nổi bật. Hai anh chàng yêu thương cô thì cũng giống như bao soái ca khác: một Vân Mộ Hàn cố gắng vươn lên để đạt được danh vọng tiền tài và cuối cùng cũng đã dành được nhưng luôn mang tổn thương trong tim; một Lục Thiều Trì sinh ra đã trong nhung lụa, con đường luôn được vạch sẵn, có năng lực, có tiền tài, chỉ là thiếu tình cảm. An Dĩ Mạch quen và yêu Vân Mộ Hàn trong những ngày tháng vô ưu vô lo, cuồng nhiệt nhất của tuổi trẻ. Tình yêu ấy cũng được anh đáp lại với tấm chân tình. Nhưng những hiểu lầm đã xảy ra, kéo họ ra xa nhau. Trải qua sáu năm thì những hiểu lầm ngày trước đã không chỉ đơn thuần là hiểu lầm nữa, cô luôn chờ đợi anh trở về để hỏi anh tại sao ngày ấy ra đi, còn anh trong suốt sáu năm đó đã chỉ mang một nỗi hận với cô vì đã phản bội anh. Trong những tháng ngày cùng cực nhất, An Dĩ Mạch đã gặp được Lục Thiều Trì, anh như là ánh sáng sưởi ấm cô trong những tháng ngày lạnh lẽo nhất. Anh yêu cô vô điều kiện, yêu cô đến mức có thể đánh đổi cả thế giới của mình chỉ để có được cô, thế nhưng vào lúc ấy thì cô chỉ dựa vào anh như một cọng rơm cuối cùng có thể cứu được cô trong những tháng ngày ấy, cô cần anh để có thể xoa dịu đi tình cảm của cô dành cho Vân Mộ Hàn. Nếu truyện tieu thuyet chỉ có như vậy thì cũng không có gì để lưu giữ trong đầu cả. Thế nhưng Một An Dĩ Mạch không giỏi việc gì ngoài chơi game nhưng lại có thể làm mọi việc để giữ lại công việc tại một tòa soạn báo chỉ vì ba cô mong muốn như vậy. Một An Dĩ Mạch lúc nào cũng hồn nhiên, vô tư ấy lại có cả một quá khứ quá hãi hùng. Một An Dĩ Mạch bị bệnh tim bẩm sinh, sống được một ngày thì chỉ biết đến một ngày. Nhưng đọng lại trong tôi đó là một An Dĩ Mạch có thái độ sống rất tích cực. Với một bóng ma tâm lý, với bệnh tật triền miên mà cô vẫn cười đùa được, vẫn sống như không hề có chuyện gì quan trọng vậy. Thực ra cô gái này không ngốc, chẳng qua trải qua một số việc mà trong suy nghĩ rất bao dung. Đúng vậy, sống là để sống cho những người đang còn chứ không phải với những người đã khuất. Vì thế nên khi chuyện quá khứ dần lộ ra rõ ràng thì cô đã nắm bắt được chân tướng sự việc. Không thù hận thì không phải, nhưng cô có thể vì những người mình yêu thương để bỏ qua cho những người đã từng làm tổn thương bản thân minh. Tình yêu của An Dĩ Mạch dành cho Lục Thiều Trì cũng đã dần trở thành vô điều kiện giống như anh trước đây. Cô sẵn sàng đợi anh ở một đất nước xa xôi dù biết rằng đó là vô vọng, bởi vì cô muốn được sống ở nơi anh đã từng sống, được đi qua những nơi anh đã đi qua. Hạnh phúc vỡ òa trong giây phút anh tìm lại được cô, cô vội vàng nói lời yêu anh như thể cô đã đợi anh rất lâu chỉ để nói với anh điều này.