Không giống với các cặp thanh mai trúc mã khác, Trịnh Hài đúng là giống cha của Hòa Hòa hơn là người bạn, là người yêu của cô ấy. Anh chứng kiến lúc cô sinh ra, theo dõi và can thiệp cả quá trình trưởng thành của cô. Anh tận lực đóng vai trò người cha, người anh gương mẫu; cô thì lúc nào cũng giả vờ là một người em gái theo khuôn mẫu của anh; cả hai cứ như thế tự lừa gạt bản thân suốt nhiều năm trời chỉ vì họ sợ, sợ một khi mình phá vỡ mối quan hệ hiện có thì sẽ mãi không thể quay về như lúc đầu được. Nếu trong công việc Trịnh Hài rất xuất sắc thì trong tình yêu anh quá nguyên tắc và tẻ nhạt. Quan niệm hôn nhân của anh là chỉ cần tìm được người thích hợp với bản thân mình, với gia đình là đủ. Có lẽ việc mẹ mất sớm, không gần gũi với cha đã khiến con người anh trở nên như vậy. Việc duy nhất có thể thu hút sự chú ý của anh chính là Hòa Hòa. cô là người đã khiến cho cuộc đời anh bớt tẻ nhạt, buồn chán đến vô vị. Hòa Hòa lúc đầu tôi cứ nghĩ là một cô công chúa trong lồng kính nhưng thật ra không phải như vậy, cô có chính kiến riêng của bản thân, không dễ dàng thỏa hiệp với điều gì mình không thích, chỉ khi đứng trước Trịnh Hài cô mới trờ nên ngoan ngoãn, dễ bảo thôi. Đối với Hòa Hòa, Trịnh Hòa là người còn thân thiết hơn cả mẹ ruột, anh là người cô có thể dựa dẫm, làm nũng. Cả hai đều có vị trí quan trọng trong lòng đối phương nhưng bọn họ đều nghĩ đó là tình cảm anh em thuần túy. Nếu không xảy ra đêm định mệnh kia, nếu Hòa Hòa không lỡ lời thì chắc cả hai cũng sẽ chẳng tiến thêm bước nào trong quan hệ của hai người đâu, ít ra cũng chính nhờ đêm đó là chất xúc tác để cả hai dũng cảm đối diện với tình cảm của bản thân mình, dũng cảm nhận lấy tình yêu thuộc về mình. Ngoài ra, các nhân vật phụ của truyện ngon tinh cũng chả ai đáng ghét cả. Tôi rất thích Dương Úy Kỳ, cô ấy là một cô gái tốt, có cá tính, nhìn nhận rõ tình cảm của mình chứ không mù quáng vì tình, khi nhận ra tình cảm của Trịnh Hài ko trao cho mình, cô dứt khoát chia tay, không hề bi luỵ, thậm chí còn chúc phúc cho anh. Sầm Thế cũng vậy, tôi không hề ghét anh chàng này, tính ra thì anh ấy cũng đáng yêu đó chứ, lỗi lẫm thời sinh viên của anh ta tôi thấy không đáng để Hoà Hoà phải trách cứ nhiều như thế, chẳng qua là do Hoà Hoà quá cố chấp mà thôi. Nói chung là xoay quanh cả câu chuyện là sự phát triển tâm lý tình cảm của hai nhân vật chính, không thù hận, hiểu lầm nên đọc rất thoải mái. Tôi thích câu chuyện bởi vì thích cái tình cảm vô cùng tự nhiên giữa Hòa Hòa và Trịnh Hài, nó phát triển dần qua năm tháng, tự nhiên, chậm rãi đến mức mà 2 người, thậm chí cả tôi khi đọc phần đầu truyện cũng không hề nhận ra họ yêu nhau. Tôi cũng thích cả cái cách họ quan tâm, chăm sóc lẫn nhau, nhất là sự nuông chiều của Trịnh Hài đối với Hòa Hòa, không quá mức nhưng cũng làm người đọc cảm thấy ngọt ngào, dễ chịu. Nếu các bạn mong chờ những tình tiết gay cấn, hiểu lầm hay bi thương giữa hai nhân vật chính thì đừng nên doc truyen này. Vì đối với một số người, có lẽ truyện sẽ tẻ nhạt.