Đầu tiên là, nếu ai đã từng đọc page “i read” của blog này thì sẽ thấy là từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ viết review về truyen ngon tinh cổ đại, bởi đơn giản là tôi không thích thể loại này. Tính đến thời điểm tôi đọc truyện này thì đây là truyện cổ đại thứ 3 tôi đọc. Tôi đọc truyện này là do trước đây đã vô tình đọc một truyện của tác giả này mà tôi thích là “Không cẩn thận, họa lớn rồi”. Cũng với cách viết vui vẻ như vậy nên đã khiên tôi rất hứng thú khi bắt đầu đọc. Thứ hai là, đây là truyện thứ hai mà khi tôi đọc đã bỏ hết mọi việc bận bịu xung quanh chỉ để đọc cho hết truyện. Tôi gõ những dòng này là lúc tôi mới đi bảo vệ đề cương luận văn về, còn 2h sáng nay tôi vẫn đang mải miết đọc truyện này. Trước đây cũng có một truyện khiến tôi không tập trung ôn thi mà chỉ lo đọc truyện là “Huyền của Ôn Noãn”. Nhưng có sự khác biệt là, đối với “Huyền của Ôn Noãn” thì tôi chưa từng muốn đọc lại, còn truyện này thì có thể một ngày nào đó khi tôi đã nguôi ngoai những suy nghĩ của mình về nó thì tôi sẽ đọc lại. Thứ ba là, đây là một trong số ít truyện khiến tôi buồn khi truyện kết thúc. Truyện này thực chất không bi thảm và buồn đến mức khiến người đọc phải khóc, nhưng không hiểu sao khi đọc đến đại kết cục thì tôi lại cảm thấy buồn. Có lẽ là do tôi tham lam muốn nhân vật chính được đời đời kiếp kiếp được ở cùng nhau, nhưng đời người là thế, có sinh – lão – bệnh – tử, họ cũng đã được trải qua thời gian hơn 20 năm chung sống thì đó đã có thể xem là một kết thúc viên mãn rồi. “Quả nhân có bệnh” – Câu chuyện của ba người Lưu Tương Tư, Bùi Tranh và Tô Quân. Hai người đàn ông ấy có thể vì nàng mà làm tất cả không màng đến bản thân, nhưng cách yêu thương lại quá khác nhau, vậy nên người đi cùng nàng đến cuối cùng cũng chỉ có một người, người có thể cho nàng tất cả, nhưng vẫn để nàng vẫn mãi là Đậu Đậu không vướng bận suy nghĩ, là Bùi Tranh vẫn luôn ở bên cạnh nàng suốt 12 năm nhưng nàng lại không hề hay biết, bởi mắt nàng vẫn luôn hướng về Tô Quân. Tô Quân – Một người được sinh ra trong gia đình có dòng dõi thư hương, nhiều đời làm quan trong triều, cho nên gánh nặng gia tộc đè lên vai chàng là không hề nhỏ. Tô Quân quen biết Tương Tư từ khi nàng mới lên 8, vẫn luôn để tâm đến nàng, vẫn dõi theo nàng dù nàng chẳng biết đến tình cảm ấy. Yêu thương là vậy nhưng cũng chẳng thể nói ra, một phần bởi những trọng trách chàng còn mang trên vai, phần vì cảm nhận được Tương Tư của ngày nhỏ ấy ngày càng xa chàng. Quốc sư một mặt trong mắt dân chúng, trong mắt Tô Quân là một vị quan thanh liêm, tiếng thơm để muôn đời, thế nên thật chẳng dễ dàng gì khi nhìn thấy mặt trái của nó. Cũng giống như Bùi Tranh từng nói, không ai lên được chức quan cao như vậy mà còn có thể giữ mình trong sạch. Khi sự thật ấy được phơi bày ngay trước mắt Tô Quân, vì bảo vệ gia tộc, cũng vì bảo vệ thanh danh cho người đã khuất, chàng cũng đã chọn cách đứng cùng phía với Quốc sư, phản bội lại lòng tin mà đức vua vẫn đặt nơi chàng. Đấy là những cảm nhận của tôi về phần chính khi doc truyen của “Quả nhân có bệnh”, với đoạn kết viết trọn vẹn một đời người như vậy khiến tôi cảm thấy mất mát khi kết thúc truyện, thì đến ngoại truyện lại càng khiến tôi buồn hơn nữa. Ngoại truyện là câu chuyện của Bùi Sanh và Dị Đạo Lâm, là một câu chuyện tình không thành, nhưng còn buồn hơn nữa bởi hai người họ luôn yêu thương nhau, luôn nghĩ đến nhau suốt mấy chục năm nhưng người này vẫn không thể biết đến tình cảm người kia dành cho mình. Vì tình yêu của mình, Dị Đạo Lâm từ bỏ hôn ước nhưng người thầy của Dị Đạo Lâm đã bắt chàng thề rằng đời này sẽ không kết hôn, và là một người quân tử, Dị Đạo Lâm đã giữ trọn lời thề ấy đến suốt đời, vẫn mãi chỉ có trong tay hình bóng của một đóa hoa lan nhưng không thể ôm vào lòng được, không thể cho nàng một danh phận. Bùi Sanh vẫn ở bên chàng, đóa hoa lan ấy vẫn ở ngay cạnh chàng thôi, nhưng tình cảm được che dấu quá sâu khiến Bùi Sanh không thể cảm nhận được mà tự tin đến gần chàng. Hai người họ cứ mãi hiểu lầm về tình yêu của nhau, nên gần nhau là vậy mà không thể thổ lộ cho nhau biết. Chỉ cho đến khi Bùi Sanh đủ dũng khí cho tình yêu của mình thì đã nhận ra mình đã mãi bỏ lỡ mối duyên ấy, và Dị Đạo Lâm đã mãi ra đi với mối tình câm của mình.