Nhận xét chung : Đây là một bộ truyện hay của Minh Nguyệt Thính Phong. Nếu bạn muốn tìm một truyện có yếu tố trinh thám cầu kỳ hóc bùa, “Vạn dặm tìm chồng” có lẽ không phù hợp với bạn, bởi những vụ án trong truyện khá nhẹ nhàng. Nhưng nếu bạn muốn tìm đọc một câu chuyện tình yêu ngọt ngào giữa một chàng trai giỏi giang nhưng “ấu trĩ” và một cô gái thông minh mạnh mẽ nhưng đến 27 tuổi vẫn chưa một lần yêu đương, bộ truyện này có lẽ sẽ khiến bạn hài lòng. Truyện không ngược, không thịt, sạch và sủng, có hài hước cũng có cảm động, kết HE. * Về nội dung : Thể loại truyen xuyen khong pha yếu tố trinh thám, bên cạnh chủ đề chính là tình yêu giữa hai nhân vật, tác giả còn đan cài nhiều tình tiết phá án và phân tích tâm lý tội phạm. Theo mình thì các vụ án không quy mô hay cầu kỳ như truyện của Đinh Mặc, không âm mưu trùng trùng, phức tạp rắc rối nên đọc cảm thấy nhẹ nhàng, không bị cân não. Nữ chính xuyên đi xuyên lại giữa 2 thế giới nên mình xếp vào cả cổ đại và hiện đại, nhưng thời cổ đại vẫn là chủ yếu. Chuyện tình yêu của hai nhân vật chính diễn biến hợp lý, không ngược, không cẩu huyết, chỉ có sủng, rất ngọt nhưng không bị ngấy. * Về nhân vật : – Nữ chính Tô Tiểu Bồi thông minh, hiểu chuyện, kiên cường, mạnh mẽ. Ở thời hiện đại cô thuộc tầng lớp trí thức cao, có nhiều thành công trong công việc nhưng không hề biết lãng mạn, đến tuổi 27 mà vẫn…ế chỏng chơ, chưa có một mối tình vắt vai. Nguyên nhân bởi vì cô kén, cũng có thể bởi “dây tơ hồng” nối với nam chính quá chặt nên cô không thể để ai khác vào lòng được. – Nam chính Nhiễm Phi Trạch được tác giả miêu tả có ngoại hình của một vị đại hiệp, vóc dáng cao lớn, ngoại hình đoan chính, trên tay xách tay nải to đùng chứ không be bé chỉ đựng đủ 2 bộ quần áo như trong phim. Chàng làm nghề rèn sắt đúc binh khí, mục tiêu sống của chàng là đi khắp nơi trên thiên hạ để thu thập một đồ đệ chân truyền. Là hán tử giang hồ nên chàng có tính cách hào sảng, rộng rãi, luôn sẵn sàng ra tay tương cứu người bị nạn. Chính bởi vậy mà những cô nương được chàng cứu giúp luôn muốn lấy thân báo đáp, chỉ tiếc là chàng luôn một mực giữ mình trong sạch, chối không được nên chỉ còn cách trốn họ, đến 29 tuổi rồi vẫn là xử nam và chưa có một mối tình nào. Theo như lời chàng tự nhận xét về bản thân thì chàng là kiểu người “có trình độ khiến người khác thích và khiến người khác ghét lợi hại như nhau”. Lúc thì chàng rất rộng rãi không câu nệ tiểu tiết, lúc lại vô cùng khó ưa, hay cò kè mặc cả. Khi chàng nghiêm túc thì trông rất đáng tin cậy, nhưng khi giở thói ấu trĩ thì khiến người khác chỉ muốn lườm. Chàng nói đùa mà mặt mày nghiêm trang như nói chuyện chính sự, lúc nói chuyện chính sự lại nhẹ nhàng như không. Chàng biết khiêm tốn nhưng da mặt cũng rất dày. Khi nhận được lời khen của người khác chàng sẽ vô cùng “khách khí” mà đáp lại rằng “Nói hay, nói hay”, hoặc khen đối phương một câu “Đại nhân thật có mắt nhìn người.”. Đối với người khác thì chàng vô cùng kiệm lời, nhưng đối với người con gái trong lòng chàng lại suốt ngày lải nhải như oán phụ “Cô nương lần sau chớ như vậy nhé.”. Không biết các bạn khác có giống mình không, nhưng mình cực kỳ thích câu này của chàng. Khi tỏ tình bị từ chối, chàng cố tình tỏ vẻ rất đáng thương, chàng nói : “Đau lòng! Tuyệt vọng!”, rồi ngay lập tức lại trở nên ấu trĩ mà giận dỗi : “Tâm trạng tệ thế này không muốn làm cơm nữa”, “Ta chỉ làm cơm cho nương tử của ta”… Chàng là vậy, nhưng không hẳn là vậy. Chính bạn Tô Tiểu Bồi cũng từng nghĩ, thực ra chàng tỏ vẻ đùa cợt như vậy là có lý do, bởi nếu như chàng mà thực sự nghiêm túc thì không ai có thể thoát được sự hấp dẫn của chàng. Quan trọng hơn, chàng “tráng sĩ của cô nương Tô Tiểu Bồi” còn rất thâm tình. Các bạn cứ đọc đến ngoại truyện “Sau khi ly biệt” sẽ biết chàng yêu cô đến mức nào. – Ngoài ra các nhân vật phụ khác cũng khá ấn tượng, Nguyệt Lão tận tâm tận tình, Bạch Ngọc Lang ngây thơ thích làm bổ khoái, Quý Thập Bát thật thà trọng tình nghĩa… * Tuy nhiên, truyện có một điểm mà mình không hài lòng lắm, đó là tác giả xây dựng hình tượng Nguyệt Lão sử dụng những thiết bị công nghệ tiên tiến. Mình biết tất cả chỉ là tưởng tượng của tác giả và ai cũng có quyền tự vẽ nên cho mình thế giới huyền huyễn về những Nguyệt Lão se duyên. Nhưng nếu một Nguyệt Lão mà cầm máy tính bảng rồi bấm tít tít, dây tơ hồng hiển thị trên màn hình, rồi từ Tiếng Anh “case” (trường hợp) xuất hiện trong một cuốn truyện xuyên không thì vẫn khiến mình cảm thấy hơi không ăn nhập, thậm chí khá là tuột cảm xúc. Ngoài ra chuyện vẫn có một vài điểm thiếu sót nữa, nhưng mình không muốn nhắc đến, bởi đối với “Vạn dặm tìm chồng”, mình chỉ muốn giới thiệu đến các bạn cái hay của chuyện mà thôi. Có thể điều này mình thấy hay nhưng đối với người khác lại là không hay và ngược lại. Cũng như tác giả đã nói ở phần hậu ký, người viết không thể nào chiều lòng được tất cả mọi độc giả, cái quan trọng nhất là bản thân người cầm bút tự cảm thấy thấy hài lòng với những gì mình đã bỏ công sức ra làm mà thôi. Kết : – Dù sao thì “Vạn dặm tìm chồng” vẫn là một cuốn truyện hay, đáng đọc. Truyện khá dài, mình phải đọc trong nhiều đêm nhưng khi đọc đến trang cuối thì mình vẫn cảm thấy tiếc nuối, không muốn chia xa 2 vị “tráng sĩ” với “cô nương” này chút nào, muốn được nghe Nhiễm Phi Trạch lải nhải “Cô nương lần sau chớ như vậy nhé” >.< Mình đánh giá cao cốt truyện và cả sự cẩn thận trau chuốt khi xây dựng các tình tiết truyện của tác giả Minh Nguyệt Thính Phong.