1. khacvu

    khacvu Active Member

    Trong vô thức giữa hư thực, Vân đã sốt ruột nhưng mà đóng lại cánh cửa để ngăn bản thân mang đồ vật ko rõ là gì. Giờ đây, nhìn thấy Phong qua song sắt, vẫn là người con trai ba mươi khôi ngô nhưng mà cô yêu.

    Bà đã từng mơ về đoạn đường đầy sỏi trắng, nhì bên cỏ mọc xanh mướt, chút nắng len qua hàng cây buổi sáng làm cho chúng ánh lên như dải lụa rubi. Trong mơ, bà không nên là bà lão già nua, yếu sức nhưng mà trở về là cô gái đôi mươi, hoạt bát, sung sướng bước đi trên đường đầy nắng rubi của 1 ngày hè xa xôi nào đó. beeg

    các bông sử quân tử lí tí màu hồng rơi đầy bên rào sắt, trong sương sớm co ro chờ ban mai đến thật thời gian nhanh để có thể ấp ủ chúng trong vòng tay rét mướt. Cô gái đẩy cánh cổng màu đen, gỉ sét rồi thoáng giật thột lúc chạm vào bề mặt sần sùi, lạnh buốt.
    ẫm lên mặt sỏi càng lúc càng gần và 1 bàn tay phệ béo chìa về phía cô.
    - Vân đừng sợ! Đi theo anh!
    Giọng nói rét mướt, trìu mến cộng bộ mặt thân thuộc của Phong sinh ra, chỉ phương pháp cô 1 màn sương mỏng dính. Trong vô thức giữa hư thực, Vân đã lo sợ nhưng đóng lại cánh cửa để ngăn bản thân sở hữu thứ ko rõ là gì. Giờ đây, nhìn thấy Phong qua song sắt, vẫn là người con trai ba mươi khôi ngô mà cô yêu. Anh đang không ngừng mỉm cười và đưa tay về phía cô. Vân ngập ngừng vài giây và nuốt vội không khí để kì vọng dòng lạnh sở hữu thể ngăn cơn xúc động đang dâng trào.
    - Anh chết rồi mà?!
    - Em ko muốn gặp mặt anh? – Đôi mắt của Phong thoáng chút buồn, nhẹ hỏi lại cô. phim lau xanh
    Vân cảm giác như cổ họng của hắn ta bị một đồ vật vô hình chặn ngang. Cô ưng nói nhưng lại chẳng thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ tới khi định thần lại mới nhận ra tay hắn ta đã rơi vào lòng bàn tay ấm nóng của anh.
    Phong đưa cô quay lại con đường khi nãy anh đã đi qua. Đám sương đui mù lại được dịp náo nức bao lấy cơ thể cả hai, chúng dancing múa liên tiếp trên mặt, trên mũi, trên môi, trên bất kỳ phần da nào còn lộ ra của Vân. Cô cảm giác chút mát rượi, thân thể bất giác run rẩy từng đợt, duy chỉ mang nơi được anh bao bọc lại vô cùng ấm áp.
    Vân theo sau anh đi xuyên qua khu rừng, cây xanh nhì bên cao lớn và dày đặc lại nhuốm sương thành màu xanh gần mang màu đen. tuồng như ánh nắng không thể lọt qua tàng lá chen chúc để có thể giúp cô nhìn rõ hơn xung quanh. con đường phía trước sương giăng càng khi càng mờ mịt, Vân chẳng thể nhìn ra họ đang đi đâu, và đi với đúng hướng ko nhưng cô hoàn toàn tin cẩn vào người đại trượng phu phía trước, dù còn sống hay đã chết anh vẫn sẽ ko bao giờ bỏ rơi cô. vung trom
    [​IMG]

    đoạn đường đá sỏi dài tun hút cuối cùng cũng bặt tăm, thay vào đó là mặt cỏ xanh mượt và trót lọt trợt. lúc bước ra khỏi đám sỏi, Vân chưa kịp thích nghi đã xẻ dài, anh giới hạn lại, xoay người mỉm cười, vội kéo cô đứng lên mà động tác hơi mạnh làm Vân lại bổ nhào vào lòng Phong. Mùi hương an lành của hoa oải hương cứ quấn quít quanh co mũi cô. đột nhiên Vân như nhìn thấy hình ảnh của mấy mươi năm về trước, cảm giác được bảo vệ, được anh ấp ủ trong lồng ngực quen thuộc khiến tim cô đau nhói, chút nghèn nghẹn chuyển thành nước mắt và lăn dài trên khuân mặt nhớ nhung của cô. Vân cứ để anh ôm ấp như thế mà vùi mặt vào lòng anh nhưng mà thổn thức. tới khi mũi cay, mắt rát cơn xúc động thế hệ từ từ lắng xuống, cô ngước mặt nhìn Phong.
    Anh lại mỉm cười và chỉ tay về phía xa. Nơi đó là một cánh đồng hoa oải hương màu tím rịm đang nhẹ lay trong gió. Ánh mặt trời ranh treo trên nóc ngôi nhà nhỏ được bao bọc những dây leo xanh rì ở cuối cánh đồng, chút hương hoa nhè nhẹ theo ong bướm dập dờn khắp nơi.

    Cả hai bước qua làn rạng rỡ sáng tối và tiến về quả đât thần tiên. Vân nhận ra mùi hương của các bông hoa oải hương tháng sáu, thật nồng đậm và thanh khiết. Cô nghiêng đầu nghĩ suy “Tháng sáu rồi sao?”. Vân đưa mắt hỏi người ngoại trừ bản thân, Phong khẽ đưa tay vén các sợi tóc lòa xòa trước trán cô và bảo:
    - Em còn nhớ mùa hạ năm đó, lần trước tiên chúng ta biết nhau?
    - Em nhớ chứ. Ngày hè ấy là ký ức trẻ trung nhất của em. – Vẻ mặt Vân thoáng hạnh phúc lúc nhớ về quãng thời kì đã qua.
    Nơi này là thiên đường của anh. toàn bộ trang bị ở đây đều theo ý nguyện của anh mà hiện ra, riêng chỉ với em, dù thích... anh vẫn không thể đưa em đến.
    Phong ngập giới hạn phút giây rồi kéo tay cô tiến vào cánh đồng hoa tuyệt sang trọng. Gió nhè nhẹ thổi qua, đưa các bông hoa oải hương khẽ chạm vào xống áo cả nhì, chút hương đồng nội theo đó lại được dịp quấn quýt vòng vo mũi cô. khi còn sống Phong rất thích hoa oải hương nên đối sở hữu cô, mùi hương này không còn lạ lẫm mà cảm giác chân thực lúc đứng giữa cánh đồng lại mang lại cho cô sự thích thú một cách kỳ lạ. đến lúc cả nhị rơi vào đại dương hoa, Phong khẽ thầm thì bên tai Vân:
    - Em với nghe gì trong gió không?
    - Chỉ nghe tiếng gió – Cô nhanh chóng miệng đáp.
    - Sai rồi! Là tiếng của anh – Phong nắm bàn tay còn lại và xoay người Vân đối mặt mang hắn ta.
    - Em mang đam mê sống ở đây không?
    Vân thoáng nhìn ra xa xa, cô ưng nơi này, cô yêu anh. ước mơ cả đời của cô là được bên anh, được cùng anh ngày ngày trải qua cuộc sống vui mừng, hạnh phúc. nhưng anh ra đi trước cô, bỏ lại Vân sở hữu khoảng trời trống rỗng cùng những hoài niệm không bao giờ xong. Hàng đêm, cô vẫn mơ thấy Phong nhưng mà đó chỉ là hình ảnh tái diễn lại những chốc lát trước kia, ký ức về ngày hè ấy vẫn luôn là niềm an ủi và giúp Vân bước đi một bản thân tới tận hiện thời.
    - nếu em đồng ý thì... em chẳng thể thức giấc lại nữa, đúng không? – Vân ngập giới hạn hỏi.
    Phong ko giải đáp nhưng mà nhẹ gật đầu. Gió vẫn mơn man bên cạnh họ, nắng vẫn chiếu ánh sáng nhãi tựa như ngày hạ năm nào. Vài sợi tóc mềm nhũn của anh tung bay trong gió. Vân có cảm giác ví như mình đưa tay chạm vào thì tức thời, anh sẽ lại biến mất như bao giấc mơ mà cô đã gặp.
    - Mười mấy năm nay ở 1 bản thân nơi đây, anh mang bi tráng không? – Vân lại hỏi.
    - Anh không bi tráng vì anh biết khi nào em cũng nhớ đến anh.
    Nước mắt lại rơi, Vân ưng bên anh, thích cùng anh sống ở nơi tuyệt đẹp này. Đôi vai bé đã gánh cả thế cục nặng trĩu và ko dừng nhận thêm cùng cực khi anh ra đi. Giờ đây, cũng đã tới khi nó được vỗ về, được dựa vào anh để bỏ lại phía sau cõi đời ồn ào, bon chen và vô định.
    - Con chúng ta thì sao? – Vân dò xét.
    - Nó đã trở thành người nam nhi khỏe mạnh, em còn lo sợ điều gì?
    - Em chưa thấy nó lập gia đình và sinh cháu nội cho chúng ta thì em ko đi được. – Cô hờn dỗi.
    Phong nhẹ thoa đầu Vân như các ngày xưa lúc cô làm cho nũng. Anh sẽ yêu chiều và phục vụ hầu hết thiết bị mà riêng lần này, anh đam mê ích kỷ một lần để giữ cô lại bên anh.
    - Rồi nó sẽ có. Em mang thể ở đây và cùng anh dõi theo con.
    - mà em đam mê được bồng cháu! – Vân vẫn cứng đầu.
    -...
    - Được rồi... anh chịu thua em! – Phong cười âu yếm với cô, như đa số lần dù mang cương quyết thế nào thì cô cũng mang lý do để ép anh cần thuận theo mình.
    thời gian của Vân cũng ko còn đa dạng, rồi cũng sẽ tới ngày cô quay lại sở hữu anh. Anh đưa tay làm cho 1 động tác như mở cửa, ngay tức thì giữa không gian đầy hoa tím mở ra một góc trời xanh. Anh ôm ấp cô thật chặt và nhẹ đẩy cô về phía trước.
    - Thay anh ủ ấp cháu của chúng ta nhé!
     

Chia sẻ trang này

Đăng ký tài khoản VIP FORUM