(nhung loi chuc ngay 20 11)-Tôi chẳng biết nói thế nào nữa nhưng cho đến tận bây giờ, thật ra, tôi vẫn còn thích anh...rất rất thích anh...và tôi tin một ngày nào đó chúng tôi sẽ được gặp lại nhau, sẽ bắt đầu một câu chuyện mới... *** >> Xem thêm : nhung loi chuc mung sinh nhat hay >> Cập nhật ngay : loi chuc mung giang sinh 16 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người, cái tuổi của sự bồng bột ham chơi, cái tuổi bắt đầu sự trưởng thành, và cái tuổi của những rung động đầu đời... Mẹ tôi nói 16 tuổi – tôi đã trở thành một thiếu nữ rồi, nên có nhiều thứ phải thay đổi. Đối với tôi, so với cái năm dậy thì hồi lớp sáu và lúc thành thiếu nữa bây giờ chẳng có gì khác nhau, tôi cũng không biết ở tôi có cái gì mà phải thay đổi như mẹ nói. Lúc nào mẹ cũng sợ tôi hư hỏng vì ở cái tuổi này hay hùa theo bè bạn nên giữ tôi trong nhà như kho báu. Tôi cũng lên cấp 3 rồi, lớn hơn trước nhiều nên đâu phải ai nói gì cũng nghe mà mẹ tôi cứ quan trọng thái hóa vấn đề. Tôi học lớp nâng cao ở một trường cấp ba bình thường trên thành phố. Mọi người ai cũng hỏi tôi vì sao không thi vào trường chuyên. Buồn cười thật !! thời buổi bây giờ có ai mà chẳng thích học ở những trường tiếng tăm danh giá chỉ tại chúng nó không đủ trình độ thông minh để so đo này nọ hoặc là nhà không có điều kiện để chạy đua vũ trang học thêm học bớt trong những trung tâm hàng đầu thành phố - tôi cũng thế. Được học lớp chọn là tôi hạnh phúc vô cùng rồi. Ngày thứ nhất đi học tôi đâm phải một anh lớp trên, ngày thứ hai chúng tôi lại đụng trúng nhau, ngày thứ ba tôi cũng vấp chân của anh ấy một lần nữa. Tôi đem chuyện đó kể với mẹ, mẹ lại bảo do lúc thi vào, vì chép bi bài của thằng ngồi bên nên giờ bị quả báo. Tôi không hiểu sao mẹ lại nhớ dai chuyện đó kinh khủng, biết vậy tôi đã không kể rồi. Tôi hậm hực bỏ lên giường đi ngủ. Lúc cô giáo xếp ban cán sự lớp, vì đứng trong top năm nên tôi được phân công vào đội cờ đỏ, dù chỉ là một chức vụ vô cùng nhỏ nhưng tôi rất vui vì không bị dọn vệ sinh. Bữa học đầu tiên tôi làm quen nhiều bạn gái trong lớp lắm, tôi lại được ngôì cạnh con bạn thân 7 năm trời. Ôi còn gì hạnh phúc hơn. Vì thân quá nên có rất nhiều chuyện để chúng tôi nói với nhau,thế là không ít lần tôi và nó bị giáo viên mắng. Lúc ăn trưa tôi lại đụng phải cái anh hôm trước, tôi ngước lên nhưng không Ngờ anh lùn như vậy, tôi quay qua nói với con bạn: - Thằng đó lớn hơn mình mà đứng bằng tao rồi, lùn quá mày ha - Anh Khiêm, đội trưởng cờ đỏ đó, mày không biết à ? – Con bạn tôi đáp - Không! Buổi giao lưu họp mặt hôm trước tao không đi. – Tôi trả lời tỉnh bơ HÌnh như anh đã nghe tôi bảo anh lùn nên cũng lườm lườm rồi bỏ đi. Lúc ra về, vì xe tôi để gần xe anh nên anh liền trả thù: - Người gì vừa béo vừa lùn như heo Thật ra thì tôi không có béo đâu,thề luôn. Lên cấp ba tôi chỉ cao 1m57 nặng 50kg nên chỉ hơi mũm mỉm tí thôi. Còn anh thì chỉ nhỉnh hơn tôi một chút, 1m62 là cùng. Suốt mấy năm đi học tôi toàn bị trêu là "Nhiên múp", nhưng tôi đâu có bận tâm vì lúc đó mẹ tôi toàn bảo như vậy mới xinh mới dễ thường làm tôi toàn tưởng thật. Nên lúc bị anh chọc tôi vẫn cảm thấy bình thường, chỉ cười một phát cho anh tức rồi nhảy lên xe đạp về. Và cũng đến lượt lớp tôi trực cờ đỏ, tiết sinh hoạt cô giáo bảo tôi xuống phòng hội đồng để anh chị khóa trên hướng dẫn. Thật trùng hợp anh là người phụ trách lớp tôi. Vì cũng chưa quen biết mấy nên tôi rất giứ khoảng cách, ngồi xa anh cả mấy trăm dặm. Anh cười nói: - Sợ gì chứ, anh không ăn thịt đâu, ngồi vậy sao anh hướng dẫn được. Vì lúng túng nên tôi trả lời đại một câu mà quên suy nghĩ: - Nhưng...Em thích!! - Thích gì kì vậy, em ngại chứ gì. Em có vẻ rụt rè nhỉ? - Đâu, với con trai như anh mới vậy. - Anh thì sao?- Anh ngạc nhiên hỏi. Lúc đó do tôi ngại quá nên thật thà bóc toẹt ra tất cả: - Mẹ em nới con trai lớp lớn mà lên cấp ba rồi thường có tính sỡ hữu rất cao nên... - Em nói gì vậy... bày em chẩm điểm thôi mà em nghĩ vớ vẫn thế. Thôi em chỉ cần xích lại 2 cái ghế nữa là được rồi. Tôi không biết lúc đó tại sao tôi lại dễ dàng gọi "anh" ngọt sớt như thế. Ở nhà tôi toàn bị mắng vì chưa bao giờ xưng hô lễ phép với anh trai. Do khoảng cách hơi xa nên anh cũng chẳng hướng dẫn rõ ràng gì, đôi lúc còn nhìn tôi rồi như kiểu cười nhạo: - Em ngồi như vậy mà làm được gì. Thôi có điện thoại, zalo, facebook gì không cho anh xin rồi tối anh gửi tài liệu qua cho Tại mẹ tôi lúc nào cũng hay kiểm soát nên cứ đòi kết bạn facebook của tôi để theo dõi, vì vậy tôi chẳnng muốn đưa cho anh nick fb. Tôi bất đắc dĩ phải cho anh số điện thoại lẫn zalo. Tối đó anh gửi cho tôi mớ tài liệu: - Em nhận được chưa - Rồi anh - Đọc kĩ đi nhé, làm miết rồi quen thôi - Vâng anh Tôi chưa bao giờ ngoan ngoãn dạ vâng với người lớn cả, vậy mà bất giác tôi lại nói như thế với anh. Tôi cũng chẳng hiểu tôi nữa. Mẹ tôi thường bảo đó là "khôn nhà dại chợ". Anh lại nhắn: - Bữa sau em giảm bớt cự ly đi. Anh cũng biết suy nghĩ lắm, có làm gì được đâu. - Em đâu biết, em chỉ nghe mẹ em bảo sao làm vậy thôi. - Nghe lời mẹ ghê vậy, ngoan thế. Lo học bài rồi ngủ sớm đi "cô nương" - Vâng, em đọc xong cái này đã. - Em ngủ ngon, để giữ sức khỏe. Lúc nào nhắn tin với anh cũng vậy. Anh quan tâm, nhắc tôi ngủ sớm. Anh cũng hay nói tôi lo học hành, bảo ban các thứ, nhiều lúc anh cứ như mẹ tôi vậy. Nhắn tin với anh ít lần, rồi một hôm, có vài đứa qua lớp tôi nói:" Bé nào là bé nhiên?" và cũng lại hỏi tôi:" Bé thân với anh Khiêm lắm hả?". Lúc đó tôi từ chối,bảo là không có. Tôi lấy làm lạ nhắn tin, hỏi anh cho ra nhẽ: - Sao bọn lớp anh hay qua tìm em thế? - Tại anh bảo có một bé khóa dưới dễ thương mà nói chuyện vui lắm! - Nói chuyện vui gì? - Thì chuyện em bảo con trai như anh có tính sỡ hữu cao rồi sợ anh không kiểm soát các thứ... Tôi bị xấu hổ khi anh nhắc lại chuyện lúc trước nên đành đánh trống lãng: - Còn dễ thương nghĩa là như thế nào chứ? - Sao? Em xinh thật mà, lớp anh ai cũng nói thế.Chỉ cần giảm vài cân là chuẩn women rồi. Hi Tôi chẳng thích ai xía vào việc đó cả đặc biệt là những đứa bảo tôi giảm cân, tôi như thế này là đẹp rồi, chẳng cần phải dính líu tới đến mấy việc cân nặng đó làm gì. Thế nên tôi liền tắt điện thoại và đi ngủ sớm, không thèm chào hỏi như mọi khi. Sáng hôm sau, tôi gặp anh ở nhà để xe, anh kè kè đi bên rồi hỏi : - Sao hồi tối em ngủ sớm thế ? - Em mệt - Mọi bữa thức khuya lắm mà. - Mọi bữa khác, bây giờ khác. - Hay là nghe lời anh nhắc hả? Ngoan thế ! Nói rồi anh bất chợt xoa đầu tôi và vội vã chạy nhanh vào lớp, anh còn ngoảnh mặt lại nhìn tôi rồi cười mỉm. Nếu là bình thường, có ai sờ vào người tôi,chưa nói là trên đầu thì cũng đã bị ăn đấm ,nhưng...tại sao tôi lại đứng hình trước anh. Năm đó trường tôi có chọn đội tuyển để đi thi học sinh giỏi, tôi cũng có đăng kí thi thử. Buổi tối trước khi thi anh nhắn tin dặn dò tôi đủ kiểu, tôi cũng vâng vâng dạ dạ nhưng chả học hành gì. Lúc thi xong cũng nhẹ nhõm vì làm được hơn sáu mươi phần trăm, anh lại nhắn tin hỏi han chuyện làm bài, tôi cũng nói ổn cho qua chuyện. Lúc sắp có kết quả, người hỏi động viên tôi cũng là anh: - Em biết kết quả chưa vậy? - Dạ chưa - Có cần anh hỏi giúp không? - Thôi ạ! - Anh mới vừa hỏi số điện thoại thầy dạy toán lớp em nè, anh điện hỏi giúp cho nhé! - Mốt có điểm rồi mà anh! - Mình phải biết để chuẩn bị chứ em, đưa đề đây, anh giải lại cho nè. Nghe nói năm nay đề khó lắm! - Dạ vâng, em bỏ hai bài - Vậy là khả năng đậu không được cao rồi, để anh điện thầy cho chắc nhé! Rồi lát nữa anh giải hai bài đó giúp cho. Em cứ để anh. - Thôi anh ạ, đậu cũng được mà không đậu cũng không sao. - EM nói vậy sao được! Rồi 10 phút sau anh lại nhắn tin: - Anh vừa hỏi thầy, em đậu rồi, chúc mừng nhé! Tôi vờ không quan tâm thế thôi nhưng lúc biết được kết quả tôi lại la lớn lên, khoe ngay với mẹ. Và rồi lần đầu tiên tôi được một người quan tâm như thế ngoại trừ mẹ tôi ra. Vào giờ thể dục, lớp tôi và lớp của anh trùng tiết. Trời tháng 9, tháng 10 nóng như lửa đốt,tính tôi lại không chu đáo nên cũng chẳng chuẩn bị nước uống mang theo. Cả lớp chỉ có mỗi một thằng trốn ra ngoài mua được chai sting, tôi bèn chạy theo nen nỉ các kiểu xin uống nhưng nó lại không cho. Thấy vậy, anh chạy lại tay cầm bình nước lọc, đưa cho tôi và nói: - Nếu em khát thì cầm lấy mà uống . Đừng đi theo xin nước bọn con trai anh buồn lắm đấy! Tôi chần chừ: - Thôi anh, em cũng chẳng khát lắm đâu. - Em lấy nhanh đi, nếu không bọn lớp anh nhìn thấy rồi lại chọc - Anh giục. Tôi lúng túng mãi không biết làm thế nào nên nhận đại. Đám con gái đi theo với tôi,nghe vậy đứng ồ lên, hú râng trời. Nhưng hôm đó, chẳng may lại bị chị Thùy học chung lớp với anh bắt gặp. Và từ đó bắt đầu có tin đồn anh và tôi là người yêu của nhau. Nhìn nhận được sự việc ngang trái nên anh liền chủ động nhắn tin cho tôi: - Em có quen chị Minh Thùy lớp anh không? - Không biết, em không quen. - Vậy tại sao anh nghe nói chị ấy biết chuyện đưa nước. Em nói cho Chị ấy hiểu đi. - Em cũng không biết hay là để em qua giải thích với chị ấy. - Uhm em nói đi, mà em đừng hiểu nhầm, chị Thùy mới là người yêu của anh.